Nắng vàng, em đi đâu mà vội

 

 

      Nắng vàng

      Em đi đâu mà vội, mà vội

      Nắng vàng, nắng vàng ơi ....

      (Trích từ nhạc Trịnh Công Sơn)

 

 

Nắng vàng, em đi đâu mà vội

Biển chiều sóng dậy, biển mênh mông

Nh́n phương xa, một chân trời tím

Em có buồn, thương nhớ ai không?

 

Nắng vàng, em đi dâu mà vội

Để t́nh nồng vụt tắt trong tâm

Để yêu thương không c̣n lửa ấm

Trường năm xưa phượng đỏ âm thầm.

 

Nắng vàng, em đi đâu mà vội

Sao không ngồi kể chuyện năm xưa

Để con tim đi về dĩ văng

Saigon, thương nhớ một chiều mưa.

 

Nắng vàng, em đi đâu mà vội

Để thêm buồn khúc nhạc Tâm Ca

Hát bên nhau, nghe ḷng thổn thức

Nhớ trường xưa cách biệt phương xa.

 

Nắng vàng, em đi đâu mà vội

Chưa tâm t́nh sao đă chia tay

Nắng nhiều nhưng thấy mưa bay

Mưa trên mí mắt, lệ đầy trong tim.

 

Và đêm mai tôi lại một ḿnh

Nghe gió lạnh về trong thung lũng

Nghe đêm dài không tiếng em ca

Ngày vui sao lại chóng đi qua!

 

Nhưng tim tôi vẫn c̣n lửa ấm

Trời Cali ấp ủ t́nh nồng

Hẹn ai ngày hạ nắng hồng

Hai năm cách biệt, một ḷng thương nhau!

 

Lê Nhựt Thăng

Fountain Valley, CA

9-7-2000