Đalat Mưa Buồn

 

 

Bảy sắc lều căng lộng gió đồi

Rừng thông heo hút dựng người ơi

Nơi đây xưa lắm hồ Than Thở

Hoang vắng nàng đi trốn cuộc đời.

 

Thế rồi thông vẫn đồi thông ấy

Gió vẫn heo may gió lạnh lùng

Bóng cũ người xưa là dĩ văng

Rượu nồng chưa cạn chén t́nh chung.

 

Đalat mưa buồn trong tưởng nhớ

Sương mù dày đặt khép con tim

Bâng khuâng gịng suối đầu non chảy

Thác đổ vang xa vũ trụ ch́m.

 

 

Lê Nhựt Thăng

Đăng trong mục Thơ và Thi Nhân

của Nhật Báo Tự Do Saigon - 1960

Do thi sĩ Vũ Hoàng Chương phụ trách